THỜI GIAN ĐÓNG ĐƠN CÒN:
ngày : giờ : phút : giâyNgày nào đó, Tổ Phát Thanh chỉ là một góc nhỏ lặng thầm nép dưới cầu thang nhà A, nơi những bản tin vang lên mỗi ngày như lời tập nói đầu tiên của tuổi trẻ Năng Khiếu.
Giờ đây, Tổ là nhịp cầu truyền thông, nâng từng nhịp thở của Năng Khiếu hóa thành thanh âm và sắc màu, để vang xa và neo lại trong tim người ghé qua.
Dù thời gian xoay vần, tình cảm chúng mình dành cho Tổ chưa từng đổi khác. Tổ tựa như một quyển sách được viết từng ngày: có trang gấp gáp với nhịp sống hối hả, có trang lắng đọng như bản nhạc Mùa Yêu, lại có những trang nhuốm màu nhăn nhó của lo toan, và cả những trang rực sáng tiếng cười. Trang nối trang, năm tháng đan vào năm tháng, cuốn sách ấy dần hóa thành “Tổ ấm” để lưu giữ những ký ức không thể gọi tên nhưng chẳng bao giờ phai nhạt.
Nếu còn điều gì khiến ta ngập ngừng, có lẽ chỉ là việc thời gian luôn ngắn ngủi hơn những gì lòng mình mong giữ.
Quyển sách mang tên “Tổ 24” đã khép lại nơi trang cuối, vẫn còn vương hương mực mới, còn in dấu tiếng cười, giọt mồ hôi và cả những ký ức không dễ gọi thành lời.
Và rồi, một cuốn sách mới - “Tổ 25” - khẽ mở ra. Những dòng chữ đầu tiên còn bỏ ngỏ, nhưng sẽ sớm được viết tiếp bằng sự nhiệt thành, bằng khát vọng của những gương mặt mới.
Chúng mình đặt bút xuống để trao lại cây bút còn ấm và ngọn lửa còn cháy. Để từ đây, câu chuyện của Tổ Phát Thanh Xuân được tiếp tục, không chỉ bằng âm thanh lan tỏa mỗi ngày, mà còn bằng tình yêu và ký ức bền lâu qua từng thế hệ.
NGÀN NGÀY Ở KHIẾU CÙNG TỔ THÂN YÊU
“Trong hành trình 1000 ngày ở Khiếu,
Tổ đã đồng hành cùng anh/chị như thế nào?”
"Nói tới “1000 ngày ở Khiếu” thì cũng là hơn 600 ngày chị ở rồi Tổ ha. Thật lòng thì Tổ không những là nơi dạy chị lớn, mà còn là nơi chị trả qua rất nhiều “lần đầu”: lần đầu biết đến sinh hoạt câu lạc bộ, lần đầu phỏng vấn, lần đầu tập cách lên tiếng, lần đầu phải học cách hòa hợp cùng biết bao nhiêu con người trong tập thể, và ti tỉ thứ khác nữa.
Hong biết nghe có bị hơi thiên vị không, nhưng chị nghĩ là chị đã thoải mái là mình nhất khi ở Tổ á. Chị khóc hoài luôn, lúc nào ở với mọi người lòng chị đều như vỡ trận, chắc là đâu đó trong lòng chị biết là dù chị có như thế nào, mọi người ở Tổ đều sẽ đón nhận chị một cách nhẹ nhàng nhất. Với Tổ dạy chị nhiều thứ quá, nên đâu đó trong lòng chị cũng muốn đóng góp, muốn được khen, và cũng muốn làm những điều như vậy với mấy em nhỏ hơn nữa. Lúc nào nhìn lại hành trình với Tổ, chị toàn thấy biết ơn thôi.
Tổ đối với chị không chỉ là một câu lạc bộ, nói trắng ra thì chị xem Tổ là Năng khiếu, là minh chứng cho “sự lớn” của chị."
- President Tổ 2425 -
💙 Đối với anh, Tổ là ngôi nhà đầu tiên đón chào anh đến với Năng khiếu, nơi mà anh được gặp những người bạn, anh chị vô cùng giỏi và nhiệt huyết. Anh còn nhớ có một chị ở Tổ từng nói là "Ở đây mọi người có thể điên nhất, cháy nhất và nhiệt nhất với tuổi trẻ của mình". Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể đóng góp vào một sự kiện hơn 200 người tham dự hay cũng chưa dám mơ đến việc mình có thể làm podcast, bán sweater. Tổ biến "không gì là không thể", khiến mỗi dân Tổ bước ra khỏi vùng an toàn của riêng mình.
Nhưng điều đậm chất TPT nhất chắc chắn là mối liên kết vững chắc giữa các dân Tổ, thế nên mỗi thành viên luôn gọi nhau thân thương là Tổ-ấm hay Tổ phát thanh xuân. Chung quy lại thì, Tổ trong anh gói gọn trong 2 chữ: Chuyên Nghiệp mà Ấm Áp. Anh nghĩ vào Tổ là một trong những bước ngoặt đẹp nhất của thanh xuân ở Khiếu.
- Head of Program Tổ 2425 -
Trong hành trình 1000 ngày ở Khiếu, Tổ và các dân Tổ là người bạn đồng hành cực kỳ tuyệt vời và đáng nhớ của mình 💗.
Tổ luôn là nơi mình có thể tìm đến khi cần chia sẻ, từ những buổi họp, bonding cho đến những lúc prep logs hay lúc lo lắng bồn chồn khi chuẩn bị “Mùa yêu”. Tổ luôn cho mình sự ấm áp, động viên và cảm giác an toàn kiểu mình không hề đi một mình.
Mình trân trọng những khoảnh khắc nhỏ mà Tổ mang và rồi nhìn lại, mới thấy hành trình này trở nên đầy đủ và ý nghĩa hơn rất nhiều nhờ có sự đồng hành của Tổ. Cảm ơn Tổ đã luôn ở đó, để mình được gắn bó và trưởng thành.
- Vice Head of Program Tổ 2425 -
Ngay từ trước khi bắt đầu 1000 ngày ở Khiếu, chị đã chọn Tổ và chưa bao giờ chị ngừng biết ơn vì Tổ đã chọn chị. Mới ngày nào chị hãy còn là một đứa em út trong trường, chẳng có gì ngoài sự tự tin “Mình sẽ trở thành thành viên Tổ Phát Thanh” mà giờ chị đã trở thành một người đàn chị, với nhiều trải nghiệm hơn và đã cứng cáp hơn sau thời gian “tôi luyện”. Sau hai nhiệm kỳ đồng hành cùng Tổ, chị đã nhận được rất nhiều thứ. Đầu tiên là sự “sĩ” vô cùng tận, vì Tổ là CLB lâu đời nhất trường, là CLB làm cái gì cũng oách, cũng siêu độc lạ. Tiếp theo là những mối quan hệ siêu chất lượng vì dân Tổ toàn người giỏi, giúp chị học hỏi được rất nhiều từ mọi người và có những người bạn đồng hành rất đáng tin cậy. Kế đến là những trải nghiệm độc lạ không nơi nào có, những câu chuyện dở khóc dở cười của những ngày cả Tổ cùng nhau làm truyền thông, tổ chức sự kiện, bán merch,… Hì, tóm lại, Tổ là nơi lưu giữ rất nhiều kỷ niệm đẹp của chị, và là một “tổ ấm” khiến chị cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ về. Cảm ơn Tổ Phát Thanh rất nhiều vì đã có mặt trong suốt 2/3 quá trình lớn lên của Bảo Trân ở Năng khiếu, và chào mừng thế hệ dân Tổ 25!! ✨
- Core Member of Program Tổ 2425 -
"Nhìn lại hành trình của chị trong Tổ Phát Thanh, chị cảm thấy mình thật sự may mắn. Nói thật thì lúc nộp đơn chị có hơi phân vân, nhưng sau hai nhiệm kỳ, Tổ đã chứng minh cho chị thấy sự lựa chọn đó là vô cùng xứng đáng. Tổ không chỉ là nơi chị học hỏi, phát triển, mà còn là nơi mang đến cho chị cảm giác ấm áp - sự ""ấm"" này vượt xa hoàn toàn suy nghĩ ban đầu về ""một tổ chức"" hay ""một câu lạc bộ"" của chị.
Ngay từ những ngày đầu, khi bước chân vào Tổ, mặc dù còn bỡ ngỡ, chị vẫn dễ dàng cảm thấy sự quan tâm mà mọi người dành cho nhau. Không chỉ là những câu hỏi thăm của các anh chị đi trước mà còn là cảm giác được công nhận, được cảm thông, được đồng hành. Đối với chị thì đó như một sự vỗ về vậy á, cảm giác Tổ như một gia đình mà chị có thể tin tưởng tựa vào mà không cần phải lo nghĩ vậy.
Dù thời gian nhiệm kỳ trôi qua rất nhanh, nhưng mỗi khoảnh khắc ở Tổ đều đáng trân trọng. Chị thật sự đã học được rất nhiều điều, không chỉ về công việc mà còn về cách kết nối với mọi người. Tổ đã giúp chị hiểu rằng, đôi khi, những điều giản đơn như sự quan tâm, sẻ chia hay chỉ đơn giản là một cái ôm động viên lại là thứ vô cùng quan trọng - không chỉ khiến người khác cảm thấy được ""yêu"", được giúp đỡ trong lúc khó khăn nhất, mà còn là điều cần thiết trong hành trình trưởng thành của mỗi người.
Để nói về Tổ thì chị nghĩ nói bao nhiêu, nhiều cỡ nào cũng không thể nói hết. Vì vậy nên chị nghĩ mỗi người nên tự mình trải nghiệm để có cho mình cảm nhận chân thật nhất. Biết đâu các em sẽ tìm được những ""người nhà"" mới, có thêm những kỉ niệm khó quên trong hành trình 3 năm ở Khiếu, hay những bài học, kinh nghiệm giúp bản thân trưởng thành hơn chỉ từ một quyết định tham gia ""câu lạc bộ"" thì sao hihi."
- Co-Head of Visual Tổ 2425 -
Mình có cơ duyên được trở thành thành viên của Tổ khi được nhận lời mời vào cuối năm lớp 10, và cơ duyên đó đã cho mình được đồng hành với Tổ trong suốt một năm tiếp theo. Tuy quãng thời gian đồng hay không dài nhưng cũng đủ để Tổ cho mình trải nghiệm sự gần gũi, ấm áp và cũng dạy cho mình những bài học đáng giá về trách nhiệm trong hành trình 1000 ngày ở Khiếu. Nếu để nói về một “đặc trưng” của Tổ thì ắt hẳn nó sẽ là sự kết nối giữa các thành viên với nhau. Dù vào Tổ muộn hơn các core member khác nhưng mình lại hòa nhập rất nhanh nhờ sự dễ gần của mọi người, và trong quá trình làm việc trong năm, nhờ những buổi bonding và lượng giá khá thường xuyên của Tổ mà mình được kết nối thêm với các thành viên trong ban và giữa các ban, điều mà mình chưa có cơ hội trải nghiệm nhiều ở các câu lạc bộ khác mà mình tham gia. Một nét ấn tượng nữa đối với mình chính là phong thái làm việc trong Tổ. Mình thường là người không quá chú trọng vào thời gian mà mình sẽ hoàn thành một công việc, tuy nhiên ở Tổ, với mỗi bài đăng được định sẵn thời gian hoàn thành rõ ràng thì mình đã học được cách phải làm việc nghiêm túc hơn và làm việc có trách nhiệm nhiều hơn, tuy cũng không tránh khỏi việc làm chưa đúng hạn. Tóm lại, làm việc ở Tổ sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ đối với mình trong quãng thời gian cấp ba, Tổ đã đồng hành với mình không chỉ qua những thành viên tuyệt vời mà còn qua những bài học quý giá.
- Co-Head of Visual Tổ 2425 -
Gói gọn hành trình với Tổ, mình nghĩ sẽ không còn từ nào thích hợp hơn là hai chữ “𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐗𝐮𝐚̂𝐧”.
Không nói quá đâu nhưng mà điều khiến mình yêu Khiếu và muốn đậu Khiếu hẳn là nhờ Tổ hết á. Tại Năng Khiếu qua lăng kính của Tổ đẹp một cách lạ, mà thân quen lắm, có buồn có vui, có con người và cả kỉ niệm. “Là thanh xuân ở Khiếu thơ dữ vậy hả?”.
Bị thu hút bởi cái “chất” riêng biệt ấy, nên mình luôn tự nhủ sẽ cố hết mình để giữ lửa cho ngôi nhà nhỏ này. Chỉ là mình không có ngờ rằng ngôi nhà nhỏ ấy lại chứng kiến gần như trọn vẹn hành trình trưởng thành của bản thân mình, từ những ngày đầu chẳng dám bắt chuyện với ai, tới những ngày cuối ngồi reflect nhiệm kỳ đầy kỉ niệm với những lá thư tay.
Hồi đó mấy anh chị hay bảo “Vào Tổ chắc chắn có bồ”. Và nó đúng thiệt (đối với mình:>), nhưng nói một cách đúng hơn khi đã thành Dân Tổ, mình xin sửa lại thành “Vào Tổ chắc chắn có tình yêu”. Bởi Tổ giúp mình “yêu” nhiều điều hơn thế, yêu từng góc Khiếu, từng khoảng trời, từng buổi chiều tà, hay là cả những lần gặp gỡ.
Đương nhiên mình không dám chắc ai cũng sẽ yêu và thương Tổ như mình, vì trải nghiệm của mỗi người là độc nhất mà. Nhưng thật may mắn vì mình đã tìm được Tổ, cũng như Tổ có mảnh ghép là mình trong suốt hành trình nghìn ngày ở Khiếu:33
- Vice Head of PR Tổ 2425 -
Để mà nói thì, mình sẽ không gói gọn Tổ bằng từ ngữ nào.
Đối với mình, Tổ mang một nét rất riêng. Một nét rất chi là "tpt". Đối với mình, một con người gai góc, cá tính, mình không nghĩ là mình và Tổ sẽ hợp nhau, nhưng mà welp, cũng được hai năm đó, cũng đáng tự hào mà.
Trong hai năm qua mình đã làm những gì ở Tổ? Mình cũng chả biết, nhưng mà chắc cũng ít, do hai thái cực khác nhau quá mà. Tuy vậy, mình vẫn tự hào khi mà nói rằng mình đã có được 1 post trên 2k likes (yeah thành tích lớn nhất luôn), với có được 2 cái Mùa Yêu 4 và 5 siêu bùng cháy với dân Tổ. Mình giúp Tổ được nhiêu đó hoi, cũng tàm tạm.
Thế thì, Tổ đã làm những gì đối với mình? Nhiều vô số kể. Vui có. Buồn cũng có. Mà thấy vui nhiều hơn, mình ham vui lắm. Nếu không có Tổ thì mình đâu có mấy cái khoảnh khắc đáng nhớ đó, đâu có bài post 2k likes đó, đâu có 2 cái Mùa Yêu đó? Tổ giúp mình lớn lên nhiều, từ một cậu nhóc lớp 10 hướng nội và ít nói cho tới một cậu nhóc lớp 12, hướng ngoại hơn, nói nhiều hơn, và trưởng thành hơn.
Giờ mình nhìn lại, Tổ giống như một đoạn phim ngắn trong hành trình cấp 3 của mình vậy. Một đoạn phim mà mình sẽ cất một góc thật kĩ trong tim, vì mình sợ thời gian sẽ xóa đi hết dấu chân năm tháng ấy. Và khi nào mình nhớ cấp 3, mình sẽ lấy ra, coi lại, rồi ngồi đó, cười, nhớ, và cất lại vào góc đó thôi.
- Core Member of PR Tổ 2425 -